Ăn trưa cùng tony

Tony sáng nay tất cả câu hỏi lên Thành Phố Sài Gòn chạm mặt khách sống quần thể Nguyễn Huệ Q.1, kết thúc loại đi bộ qua con đường để nạp năng lượng trưa. Tới quán phsinh sống thì thấy tất cả 2 bà bầu nhỏ bạn phân phối vé số đã chú ý vô cửa hàng. Người chị em khoảng tầm 3 chục mà lại trông hốc hác, còn nhỏ nhỏ xíu nhỏ khoảng tầm 4-5 tuổi, đội loại mũ rộng lớn vành lụp xụp, hai chị em bé cứ đọng lấp ló miết ngoại trừ cửa ngõ. Người chị em chú ý Tony có vẻ như mong muốn hỏi gì đó cơ mà quan ngại không dám, đề xuất Tony mới công bố trước, hỏi nhì người mẹ nhỏ đề nghị hỏi gì nè cổ. Chị tức thời hỏiở chỗ này một chén phsống chỉ bao gồm thật chỉ với 29 ngàn không (trước quán gồm bảng chỉ 29.000 đồng/ tô), làm việc quần thể này tôi thấy cái gì cũng mắc yêu cầu không đủ can đảm vào, nên hỏi trước mang đến chắc chắn. Tony nói ừa, phlàm việc sơn nhỏ chỉ gồm 29 ngàn thôi. Chị bắt đầu hỏi thêm là “tất cả tính thêm gì nữa ko anh”, Tony nói ko, không sử dụng khnạp năng lượng cần sử dụng nước thì chỉ có 29 nngốc. Cái chị new mạnh dạn dắt nhỏ bé nhỏ vào. Nghe nhị mẹ bé nói với nhau, giọng địa phương miền kế bên quánh sệt.

Bạn đang xem: Ăn trưa cùng tony


Tony thấy chị kêu có một bát 29 ngàn đến bé bé bỏng. Con bé đói thừa phải phsống còn lạnh mà nó đã ăn từng muỗng to. Chị ngồi khép nép trong 1 góc, móc tiền lẻ ra đếm, đúng 29 nđần thì vắt chặt mặt tay trái, chờ nhỏ nạp năng lượng xong thì trả. Con nhỏ nhắn hỏi sao bà mẹ ko ăn, chị khước từ, nói nhỏ nạp năng lượng nhàn hạ, kẻo nóng. Thấy chị tảo đi, tránh nhìn vào chén bát phsống.

Xem thêm: Lập Trình Chức Năng Gpio Là Gì ? Định Nghĩa Và Giải Thích Ý Nghĩa


Tony ăn xong, sẵn trả luôn luôn đánh phngơi nghỉ cơ. Một thời gian sau, chị Call cô giao hàng tới gửi chi phí thì cô giao hàng nói “bao gồm crúc tê trả rồi”, chị mới quay trở về nhìn. Tony mới mỉm cười nói thôi nhằm tui mời con nhỏ nhắn. Chị thay chi phí qua gửi cho Tony, nói thôi, tiền con cháu ăn không tự tin lắm. Tony nói không có nhiêu đâu chị, xua tay ko rước. Chị kêu con bé xíu lại nói cám ơn chưng đi nhỏ, kết thúc móc vào giỏ ra xấp vé số. Tony mau mắn nói thôi cô, tui lần khần chơi vé số. Cái chị nói ko, tôi chuyển anh 3 tờ, coi nlỗi tiền bát phsống vừa rồi. Tony cũng phủ nhận nhưng lại cổ nhất quyết không chịu, nói tôi bán vé số cũng có thể có lãi anh à, tôi không cho con cháu rước tiền người không giống mang lại. Sợ ầm ĩ phiền quán đề nghị Tony mới gắng, gửi mang đến cổ 1 ndại dột đến đúng giá trị do biết gặp mặt người quý phái. Chị cám ơn rồi rối rít dắt nhỏ bé ra khỏi tiệm.
Tony quan sát theo bóng hai người mẹ con đi chệch choạng trong nắng trưa gay gắt mà ghi nhớ trước đây, hồi Tony học tập lớp 4, vừa gửi ra thị xã học tập. Lúc kia đơn vị Tony còn nghèo, nghèo tới mức Tony mang chung dòng quần xanh đồng phục cùng với chị Ba đi học. Có lần má giẫm xe pháo lên trường đón Tony về, nắng nóng kinh khủng nên Tony nói bé khát nước thừa má à. Thấy má giới hạn xe lại đếm chi phí trong giỏ, rồi giẫm vô xe pháo nước mía dốc mặt đường lên ga xe cộ lửa. Má Call có 1 ly, Tony cũng hỏi sao má ko uống, má lắc đầu. Tony khát vượt nên uống dòng rột hết ly, chấm dứt nhị bà mẹ nhỏ đạp về. Tối ngồi học bài bác, nghe trong nhà dưới tiếng chị Hai cự nự, nói má yêu thương thằng Tèo quá xứng đáng, chi phí mai tải gạo nhưng mà sở hữu nước mía uống. Sang gì lịch sự dữ vậy ttránh.